Ngôi chùa trên núi Bửu Long
<em>(Thân tặng thầy Phước Chơn)</em><br /> Xây một ngôi chùa dưới đồng bằng đã khó, xây một ngôi chùa trên núi Bửu Long như chùa Huệ Sơn Linh (phường Trấn Biên, tỉnh Đồng Nai) thì lại càng gian nan gấp bội. Nhưng chính trong cái gian nan ấy, tôi nhận ra sức mạnh của niềm tin...

Xây một ngôi chùa dưới đồng bằng đã khó, xây chùa trên núi lại càng gian nan gấp bội. Nhưng chính trong cái gian nan ấy, tôi nhận ra sức mạnh của niềm tin. Chỉ có niềm tin vào Tam bảo, vào con đường giác ngộ, vào lợi ích lâu dài cho chúng sinh, con người mới có thể vượt qua giới hạn của thân xác để làm nên những điều tưởng chừng không thể.

Dòng đời xoay vần như chiếc lá
Cuộc đời vốn không đứng yên. Như chiếc lá trôi trên dòng sông, có những khúc quanh mà ta không hề lường trước.
Cuối năm 2021, một bước ngoặt lớn đến với tôi – tôi lại hữu duyên tiếp nhận chùa Huệ Sơn Linh trên núi Bửu Long, đảm nhận vai trò quản tự (trụ trì) cho đến ngày hôm nay. Khi chính thức gắn bó với ngôi chùa này, tôi mới cảm nhận sâu sắc hơn bao giờ hết những vất vả của chư vị tiền bối thuở ban đầu.
Ngôi chùa tuy diện tích nhỏ, nhưng công sức xây dựng là cả một đời người. Mỗi bức tường, mỗi bậc thềm đều thấm đẫm mồ hôi, tâm nguyện và cả những hy sinh thầm lặng không tên. Ở trên núi, gió thổi mạnh hơn, mưa cũng khắc nghiệt hơn.
Có những đêm khuya, chỉ còn tiếng gió rì rào qua tán cây, tôi ngồi lặng nhìn ánh đèn chùa leo lét mà lòng trào lên nhiều suy nghĩ. Tôi hiểu rằng, mình không chỉ đang gìn giữ một ngôi chùa, mà đang tiếp nối một dòng tâm nguyện, tiếp nối hạnh nguyện phụng sự mà các bậc tiền nhân đã gửi gắm.

Vô thường - quy luật không ai tránh khỏi
Rồi cũng như bao kiếp người khác, những bậc tiền bối đã dốc trọn đời mình cho Phật sự nơi đây lần lượt viên tịch. Sanh - lão - bệnh - tử, đó là quy luật bất biến của đời người.
Không ai có thể thoát khỏi, dù là người phàm hay bậc tu hành đức độ. Ngày tiễn đưa các ngài, tôi đứng trước chánh điện, lòng nặng trĩu. Ngôi chùa vẫn còn đó, núi vẫn đứng lặng giữa trời, chỉ có con người là thay nhau rời đi.
Khoảnh khắc ấy, tôi càng thấm thía lời Phật dạy về vô thường. Mọi thứ trên đời đều đổi thay, chỉ có nhân quả và tâm thiện là còn mãi. Đời này nối tiếp đời kia, người trước gieo nhân, người sau gặt quả. Tôi hiểu rằng, mình chỉ là người đến sau, có trách nhiệm gìn giữ, vun bồi và tiếp tục gieo trồng hạt giống lành. Không phải để lưu danh, cũng không phải để hơn thua, mà chỉ để không phụ lòng những người đã ngã xuống vì đạo pháp và chúng sinh.
Giữa chốn thiền môn thanh tịnh đó, gợi trong tôi bao tâm niệm sâu sắc về dòng đời và cõi nhân sinh.
Tôi - chiếc lá giữa dòng đời
CHIẾC LÁ TRÔI
Cuộc đời người, nghĩ cho cùng, cũng chỉ như một chiếc lá trôi
Lá từ cội sinh ra, theo gió mà rời cành, theo nước mà xuôi dòng
Có lúc lặng lẽ, có lúc chao đảo, có khi va vào ghềnh đá, có khi trôi về nơi tĩnh lặng
Đến rồi đi, gặp rồi xa, hợp rồi tan
tất cả đều thuận theo quy luật vô thường của đất trời.
Tôi nhìn lại cuộc đời mình, thấy thấp thoáng hình bóng của chiếc lá ấy
Biết bao thăng trầm, dị biệt, biết bao biến cố nối tiếp biến cố
Vẫn thắp sáng niềm tin vào tình yêu thương, lẽ phải ở đời…
Có những giai đoạn tưởng như đã kiệt sức, tưởng như không thể bước tiếp. Nhưng rồi, trong tận cùng của mỏi mệt, tôi lại tìm thấy một điểm tựa - đó là tâm từ bi của đạo Phật, là ước nguyện gieo rắc thương yêu, cứu khổ ban vui, góp một phần nhỏ bé để xoa dịu nỗi đau của những con người kém may mắn hơn mình trong cuộc đời bộn bề này. Sống cho trọn vẹn đã khó, sống cho tốt lại càng khó hơn.
Đời người có lúc sôi động, có lúc lặng thinh; có lúc muốn bước thật nhanh, có lúc chỉ mong được dừng lại để thở, để nhìn sâu vào chính mình. Những lúc ấy, tôi mới thấm thía rằng: con người không phải mạnh mẽ vì chưa từng đau khổ, mà mạnh mẽ vì đã đi qua đau khổ mà vẫn không đánh mất lòng nhân ái.

Hữu duyên với núi Bửu Long
Trung tâm chợ Biên Hòa, men theo hướng Đông Bắc chừng 2,5 km, có một ngọn núi không quá cao nhưng mang dáng vẻ trầm mặc và linh thiêng - núi Bửu Long. Năm 2004, tôi có hữu duyên đặt chân đến nơi này. Khi ấy, con đường lên núi còn hoang sơ, dốc đá cheo leo, mỗi bước đi đều nặng nhọc. Leo núi đã cực, nhưng cái cực ấy chỉ là một phần rất nhỏ so với những gì tôi cảm nhận được sau này.
Đứng giữa không gian tĩnh lặng của núi rừng, tôi chợt nghĩ đến những bậc tiền nhân đã phát tâm xây dựng một ngôi chùa nơi đây. Thời điểm đó, không có đường cho xe lên núi, từng bao cát, từng bao xi măng, từng viên gạch đều phải gánh bộ, vác vai mà đưa lên đỉnh. Mồ hôi hòa cùng bụi đá, sức người đổi lấy từng mét vuông chánh điện. Chỉ nghĩ thôi, lòng tôi đã dâng lên một niềm kính phục sâu xa.

Có những lúc, tôi nhìn lại chính mình và mỉm cười buồn. Cuộc đời tôi, suy cho cùng, cũng chẳng khác gì một chiếc lá trôi trên mặt nước. Không biết sẽ dừng lại ở khúc sông nào, không biết ngày mai nước sẽ hiền hòa hay cuộn xiết.
Nhưng tôi biết một điều: khi còn trôi, chiếc lá ấy vẫn có thể phản chiếu ánh mặt trời, vẫn có thể làm dịu đi dòng nước đang chảy. Nếu đời người chỉ là một cuộc trôi đi, thì tôi nguyện trôi trong chánh niệm, trôi bằng lòng từ, trôi bằng sự tỉnh thức.
Dẫu có va đập, dẫu có tổn thương, tôi vẫn mong giữ được tâm ban đầu – tâm muốn làm điều thiện, muốn giúp người bớt khổ, muốn đem chút ánh sáng nhỏ nhoi của mình thắp lên trong đêm dài vô minh. Ngôi chùa trên núi Bửu Long vẫn lặng lẽ giữa đất trời.
Dòng đời vẫn trôi, người đến rồi người đi. Còn tôi, như chiếc lá nhỏ, xin được trôi chậm lại một chút - để nhìn rõ hơn nỗi đau của đời, để thương người nhiều hơn, và để sống trọn vẹn hơn với từng hơi thở hiện tại. Bởi đến cuối cùng, không phải ta đã đi được bao xa, mà là ta đã để lại gì trên dòng sông đời trước khi chiếc lá ấy lặng lẽ hòa vào biển lớn vô biên.
Trấn Biên, bên thềm Xuân Bính Ngọ 2026
H.N.H


